Chúng ta nghĩ rằng: cho con ăn học đầy đủ, cho con môi trường tốt, dạy con biết vâng lời… là đã đủ.
Nhưng có bao giờ bạn tự hỏi:
👉 Con có thật sự cảm thấy mình được yêu thương?
👉 Con có dám nói ra những gì đang rối bời trong lòng?
⚠️ Sự im lặng của con không phải vì con “ngoan” – mà vì con đã ngừng tin rằng ba mẹ sẽ hiểu
Trong những gia đình bận rộn:
-
Con lớn lên với chiếc điện thoại nhiều hơn ánh mắt của cha mẹ
-
Con học cách “vui vẻ ngoài mặt” vì không ai đủ thời gian để hỏi “Hôm nay con thế nào?”
-
Con gói gọn tổn thương trong lòng vì sợ bị mắng, bị phán xét, bị dán nhãn “hư”
Và rồi, dần dần, khoảng cách cảm xúc trở thành khoảng cách vô hình – rất khó để nối lại khi con đã khép lòng.
🌱 Đồng hành với con không phải là kiểm soát – mà là hiện diện
-
Ngồi bên con 10 phút mỗi tối, không dạy – chỉ lắng nghe
-
Kể cho con một chuyện bạn từng sợ – để con biết: “Ba mẹ cũng là người”
-
Nhìn sâu vào ánh mắt con – thay vì chỉ nhìn bảng điểm
-
Hỏi con cảm thấy thế nào – thay vì hỏi con học được gì
Gia đình là nơi để con được làm chính mình, chứ không phải đóng vai một đứa trẻ hoàn hảo.
🔥 Một đứa trẻ được thấu hiểu – sẽ không cần phải gào thét để được chú ý
Con không cần bạn là ba mẹ hoàn hảo.
Con cần ba mẹ thật sự ở bên – khi con cần nhất.
💬 Nếu bạn đã lâu rồi chưa ôm con, chưa hỏi con một câu từ trái tim – hãy bắt đầu tối nay.
Không bao giờ là quá muộn để làm lại – miễn là bạn muốn thật lòng





